“Active and ambitious! Hãy chọn lấy một mục đích, nó có thể là mục đích duy nhất của đời bạn”

“Active and ambitious! Hãy chọn lấy một mục đích, nó có thể là mục đích duy nhất của đời bạn”
“Active and ambitious! Hãy chọn lấy một mục đích, nó có thể là mục đích duy nhất của đời bạn”

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

Cách tăng điểm Writing trong IELTS

Để tăng điểm Writing thì có 2 cách sau:
1.Đầu tư thời gian học thêm nhiều từ vựng mới. Từ vựng càng phong phú thì điểm sẽ càng cao.
Tuy nhiên cách này khó và mất rất nhiều thời gian. Để học và nhớ được các từ mới đã là khó, nhưng lại cần phải nhớ được cả cách dùng đúng và các collocations đi kèm với các từ đó, lại còn khó hơn nhiều. Nên nhớ dùng được từ mới nhưng lại dùng sai cách thì không những không được điểm mà còn bị trừ điểm.
IELTS lại còn có vô vàn chủ đề khác nhau, nên việc học thêm từ vựng cho tất cả các chủ đề là một việc đòi hỏi đầu tư cực nhiều thời gian và công sức, cần có sự quyết tâm rất lớn.
2. Thế nên với những bạn cần có kết quả IELTS trong một khoảng thời gian ngắn, mình khuyên nên đi theo cách thứ hai: Luyện cách khai triển ý đầy đủ, mạch lạc.
Thứ nhất, cách này dễ hơn rất nhiều. Bạn chỉ cần nắm được một số nguyên tắc khai triển và sắp xếp idea là đã có thể viết tốt hơn rất nhiều rồi. Trên thực tế, các bạn học sinh lớp Writing của mình chỉ học qua khoảng 3-4 buổi, làm một số bài tập là đã tiến bộ hơn hẳn. Tiết kiệm thời gian hơn nhiều so với cách 1.
Thứ hai, việc làm này sẽ giúp bạn tăng điểm trong 2 tiêu chí là Task Response (câu trả lời đầy đủ, thuyết phục hơn) và Coherence & Cohesion (bài viết mạch lạc, rõ ràng hơn). Với cách 1, bạn chỉ tăng được điểm duy nhất một tiêu chí là Vocabulary.
Và thứ ba, nếu như bạn có ý định đi du học, thì việc luyện viết theo cách 2 này sẽ có lợi ích vô cùng lớn khi bạn đi thi hoặc viết bài luận ở trường. Mình đi du học rồi nên mình biết Biểu tượng cảm xúc grin Người chấm chỉ muốn đọc một bài viết rõ ràng, dễ hiểu, chứ họ không quan trọng từ vựng mình dùng có phong phú đa dạng hay không. Chính vì thế mà điểm viết essay của mình cao ngang ngửa và thậm chí còn cao hơn một số bạn người Anh hẳn hoi Biểu tượng cảm xúc grin
Các bạn có thể tự học viết theo phương pháp này qua các bài học Writing của mình. Một số bài học quan trọng như sau:
Cách khai triển các idea trong thân bài: http://ielts-quangthang.com/ielts-writing-task-2-hai-idea-…/
Tăng điểm từ vựng mà không cần học từ mới: http://ielts-quangthang.com/ielts-writing-task-2-tang-diem…/

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

The secret life of Walter Mitty - Hãy hiện thực hóa những giấc mơ



Thế giới rộng lớn và kỳ thú, luôn réo gọi và chờ đợi bạn khám phá; xin đừng ngồi ủ dột, e dè và nhút nhát, bởi vì đó là thái độ của kẻ hoang phí thời gian và không biết sống để làm gì. Chắc chắn không ít lần, nhiều người trong chúng ta đã từng có cảm giác giống như Walter Mitty; chỉ dám vẽ nên thế giới của riêng mình bằng những câu chuyện tưởng tượng; nhưng rồi lại sợ khi thể hiện cảm xúc thật ra vì những ý tưởng táo bạo đó có khi bị mọi người dè bỉu và xem thường.
Nhưng thời gian có bao giờ chờ đợi bạn, bạn cần phải mạnh mẽ bước chân ra khỏi những mơ mộng hão huyền và hãy ngẩng cao đầu để hiện thực hóa những giấc mơ để biết rằng thế giới này rất rộng lớn và xinh đẹp; thế giới này xứng đáng cho những chuyến phiêu lưu và câu trả lời nằm ở chỗ bạn có dám đương đầu với thử thách và tự cho mình một chút liều lĩnh. Bộ phim Secret life of Walter Mitty như dẫn dắt người xem vượt qua các cung bậc khác nhau từ nơi sâu thẳm nhất tâm hồn con người; có thể đó là lối sống ngạo mạn, ganh đua, hoặc lý trí nơi những kẻ an phận thủ thường; và trên hết là bộ phim nhắc nhớ bạn về một thông điệp chưa bao giờ lỗi thời “Hãy đứng dậy và đi thật xa để ngắm nhìn trời đất bao la!”.


Có những lúc bạn cần phải từ bỏ những con người rẻ nát ngoài kia, họ chẳng có tài gì khác ngoài một chút tiền bạc và lối sống ích kỷ, tị hiềm; đừng mãi biến thành ếch ngồi đáy giếng vì nếu như bạn không giải phóng bản thân mình thì ai sẽ là cứu cánh cho cuộc đời của bạn; hãy tỏ tình với cô gái mà bạn thầm yêu, đi ngắm nhìn núi lửa phun trào và trèo lên vách núi cao chót vót và chờ hàng tháng trời chỉ để chụp hình một chú báo; Secret life of Walter Mitty đưa ra rất nhiều hình ảnh đối lập với những thế giới quan khác nhau, nhưng thông điệp cuối cùng vẫn là hằng nhắc nhở bạn rằng hãy đứng dậy và bước vào thế giới có nguy hiểm nhưng cũng lắm thú vị.

ST để cảm nhận./.

"Bên rặng Tuyết Sơn"

Khơi nguồn câu chuyện từ vùng núi Himalaya xa xôi và vùng đồng bằng Ấn Độ, Bên Rặng Tuyết Sơn mang đến cho tôi sâu lắng hiểu những sự thật vĩ đại về tâm linh và vai trò của việc làm chủ tâm linh cũng như làm chủ số phận của chính mình. Đọc khá nhiều cuốn sách, nhưng hiếm có một cuốn sách nào khơi dậy và mang tới câu trả lời mà bản thân tôi còn thắc mắc lâu nay như: "Tính trung thực, trái tim bao dung, lòng trắc ẩn, sự thông thái, lòng tin tín ngưỡng và tình yêu bao la."


Câu chuyện dẫn dắt khá đơn giản, bắt đầu từ việc Satyakam - nhân vật chinh đến thung lũng Saraswati để tầm sư học đạo. Nhưng không ngờ rằng, khi đến đây, thì vị đạo sư già đã chờ anh rồi, không những thế, ông còn nói đúng tên anh và biết anh đến gặp ông để làm gì dù rằng anh chưa hề xưng tên cũng như chưa nói mục đích của mình đến đây.

Từ đó, con đường khai đạo thực sự của anh mới chính thức bắt đầu với bài học đầu tiên của Satyakam là quên đi thời gian. Việc này nghe qua tưởng chừng như đơn giản nhưng khi bắt đầu thực hiện lại không đơn giản chút nào. Cũng như việc lắng nghe những âm thanh của vũ trụ như tiếng lá rơi, tiếng gió thổi, tiếng nước reo cũng không dễ dàng thực hiện nếu trong lòng ta vẫn còn nhiều tạp âm. Chúng ta sẽ được trải nghiệm những giây phút bình yên thông qua chuyến hành trình đi tìm chân lý của Satyakam dưới sự hướng dẫn của vị đạo sư trong dãy núi Tuyết Sơn để hiểu rõ hơn về sức mạnh vĩnh hằng của thế giới tâm linh cũng như khám phá chính tiếng nói nội tâm của bản thân mình.


Tôi đọc những trang cuối cùng của cuốn sách trong gió chiều se lạnh, báo hiệu điểm giao mùa, tuy nhiên, hiếm khi mà được hoàn thành một thứ gì đó trong một khung cảnh yên tĩnh đến vậy. Đối với tôi, việc đọc xong cuốn sách này có lẽ chỉ là sự khởi đầu cho hành trình thực sự tìm kiếm câu trả lời ở trong chính bản thân mình, việc đó cũng như Satyakam gặp được sư phụ của mình vậy.

Tôi còn nhớ tầm thời điểm này năm ngoái, trong chuyến vào Sài Gòn của mình, anh Nghĩa đã tặng tôi phần 1 của cuốn "Ping - Nhảy khỏi ao tù", đúng, mãi tới thời điểm này tôi vẫn chưa dám bước ra khỏi cái ao của chính bản thân mình...và có lẽ cũng bởi vì một lí do...sợ. Bao năm tháng nhẫn nhịn, quan sát, lắng nghe - tôi - dường như có kiến thức - tư duy - nhưng đã đánh mất đi 2 chữ - Tự tin. Nhưng muộn còn hơn không, chúng ta nên bắt đầu bởi không có gì là quá muộn, giống như trong cuốn sách này có nói - rằng cuộc đời, là kiếp người mà ta đang sống cũng chỉ là một giai đoạn để chúng ta học hỏi và trải nghiệm con đường tới đạo mà thôi.



Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Tuyệt vọng để thấy rằng chính tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa




 *********************************************************************************

Ôi cuộc đời. Vì sao ta lại hiện diện ở đây? Và bao giờ ta sẽ giã từ cuộc sống? Ta từ đâu tới và sau khi chết ta sẽ đi đâu?

Những sóng gió trên đường đời ta có bao giờ kết thúc. Nghìn vạn kiếp rồi ta vẫn lao đao. Một hạt cát thôi cũng có câu chuyện của nó. Câu chuyện nó từ đâu tới và nó sẽ đi đâu ?

Chân ta đang đứng trên một hòn sỏi, hay một ngọn cỏ non. Tự hỏi ngọn cỏ cành cây đến từ đâu? Và nhận ra không có gì nằm ngoài quy luật sinh diệt và biến hoại cả.

Mọi thứ đều sinh ra rồi lụi tàn...

Một nỗi buồn cơn giận cũng vậy. Mỗi biến cố trong cuộc đời cũng vậy. Mỗi người đến với ta trong cuộc đời cũng vậy...

Tất cả đều đến và đi. Sinh ra rồi tàn lụi. Tạo hóa là như vậy. Từ những ngọn núi lớn, vực sâu thẳm hay đại dương mênh mông...Đến vi rút vi khuẩn vi trùng tế bào.

Trịnh nói:
Bạn hãy đi đến cùng nỗi tuyệt vọng để thấy nỗi tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa.
Hãy tuyệt vọng đi để thấy đến sỏi đá núi cao hay vực thẳm còn phải vụn vỡ mòn hoại theo thời gian huống chi thi thể này rồi cũng có ngày rữa nát.
          Vậy có gì mà ta phải để những mối sầu muộn làm rữa nát đời ta?



Đi không vì đích đến. Mà đi để chạm vào tự nhiên. Để nhắm mắt lại khi vốc nước rửa mặt mà cảm nhận và hình dung giọt nước này từ đâu mà tới với ta.

Chẳng phải là kỳ diệu hay sao khi giọt nước này từ khe núi rất xa xôi trải qua mưa nắng những giòng sông lớn nhỏ biết bao năm giờ có mặt ở đây với ta.

Điều đó thật kỳ diệu.

Chẳng kỳ diệu hay sao khi màn đêm buông trên một bờ hồ tĩnh mịch. Chú côn trùng này đang ở đây với ta giúp ta thanh thản. Phải chăng giữa ta với chú có một mối lương duyên?
...
Mọi thứ xung quanh đều thật kỳ diệu.

Chúng đã ở đây với ta dù nó khiến ta buồn hay vui. Hãy nhặt lên viên sỏi dưới chân và bật khóc nức nở vì biết rằng ta và chúng có những mối lương duyên gắn chặt.

Nhìn xung quanh đi. Yêu chúng và chúng sẽ tan vào ta.

Tuyệt vọng để thấy rằng chính tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa.
*********************************************************************************

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015

Trang - dù muốn hay không, hãy sống được làm nghề !



*******************
12h đêm, hai anh em gặp nhau ở chân cầu thang. Anh nhận thấy đã rất lâu mình mới gặp nhau. Em ít bạn, nhưng chơi được với anh. 

Nói dễ hiểu, em quái tính, em lập dị, nhưng gặp em anh thoải mái, anh dãi bày được mọi thứ. Có lẽ 1 phần đó, em lại giống em trai anh em gái ạ !

Nhưng em gầy, anh nhận ra bởi đó là sự căng thẳng mà em đang tranh đấu, là sức ép bản thân em và anh phải chịu đựng để tồn tại ở thành phố, nơi mà những người tỉnh lẻ hơn bao giờ hết họ khát khao lập nghiệp, để có địa vị, danh vọng hay đơn giản...thoát nghèo. 


Where there is desire 
There is gonna be a flame 
Where there is a flame 
Someone’s bound to get burned 
But just because it burns 
Doesn’t mean you’re gonna die 
You’ve gotta get up and try try try 
Gotta get up and try try try 
You gotta get up and try try try 
 Translate:
"Khi chúng ta biết nuôi mơ mng
Thì cuc đi s luôn rc la
Khi có ngn la ni lên
Chc rng ai đó phi b bng
Nhưng ch vì nó đau rát
Không có nghĩa là ta s chết
Ta phi biết đng lên và c gng ...

Đng lên và c gng !" 

Bật

Công việc khó, môi trường khó, con người khó, anh em thừa hiểu chúng ta đủ nghị lực, đủ tình yêu, đủ bất chấp để làm việc một cách nghiêm túc, cho dù đôi khi đó là bỏ tiền túi để có hiệu quả cho sản phẩm của mình làm ra. Đúng, khi ta thật ngu ngốc để sống với ý thích của riêng mình trong mắt kẻ khác chỉ là đứa dở hơi, nhưng anh vui khi em vẫn có điều đó. Và chúng ta Bật, Bật tất cả những hiểm họa đang khiến sự thích thú trong công việc, sự tin tưởng hay chí ít là tình cảm con người với con người đang phai tàn vì lợi ích.

Em biết không, anh nhận ra tính cách của mình đã thay đổi, nó là xu hướng của tự nhiên, anh đọc nhiều sách, họ viết rất đúng, mình đang là chính họ ở những thời điểm mà họ chịu những sức ép công việc tương tự mình. Nhưng vớ vẩn, chúng chỉ là mớ lý thuyết. Cái chúng ta cần có lẽ vẫn là Bật, phải Bật chính bản thân mình, đừng để sự mềm yếu làm giấc mơ của mình lụi tàn em ạ, bởi…em đang đánh thuế chính giấc mơ của mình.

Hay nghĩ tới những người mẹ của chúng ta, nghĩ tới chiếc xe đạp mẹ đạp hàng ngày, chúng ta đã lớn khôn từ đó, chúng ta có được tình yêu và hy vọng từ đó. Và đừng quên những giọt mồ hôi của cha trong công xưởng dù nắng cũng như mưa vẫn vất vả mệt nhoài, từng vệt bụi than vẫn vương trên má. 

Vì thế, chúng ta đừng nghĩ mà hãy làm em nhé !

P/s: Chúc em và anh sớm có thể cùng nhau Sống Được Làm Nghề !


Thái Linh - HN, ngày mưa tháng 8.



Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015

No feelings - Piano cover


Có biến mất khỏi nhau mới biết tìm thấy nhau khó nhường nào 
Có đi tìm kiếm mới biết bên ngoài rộng lớn đến thế nào
Có rời bỏ nhau mới biết yêu nhau nhiều cỡ nào!

[ Written by Linh Chan ]

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Tại sao các con sông đều uốn khúc mà không chảy theo một đường thẳng?


Trong giờ học, một vị thiền sư chỉ vào một bản đồ và hỏi: “Các dòng sông trên hình ảnh này có đặc điểm gì?”. Các môn đồ trả lời: “Chúng luôn lượn vòng thay vì chảy theo một đường thẳng”.

Vị thiền sư lại tiếp tục hỏi: “Tại sao như vậy? Nói cách khác, tại sao những con sông này không đi thẳng mà cứ phải đi đường vòng?”.

Mọi người bắt đầu thảo luận: “Vì khi đi đường vòng, sông sẽ được kéo dài nên chứa được nhiều nước hơn. Hoặc nhờ thế mà khi lũ mùa hè kéo đến, nước sông sẽ không bị dâng quá cao và tràn ra ngoài”.

Một người khác lại nói: “Bởi vì con sông trải dài nên lưu lượng nước trên mỗi khúc sông tương đối thấp, áp lực dưới đáy sông cũng giảm đi. Điều này góp phần quan trọng trong việc bảo vệ bờ sông,…”



“Tất cả mọi người nói đều đúng”, vị thiền sư nói, “còn bản thân tôi thì cho rằng sông không đi đường thẳng mà phải đi đường vòng, đơn giản chỉ vì đi đường vòng là chuyện bình thường, đi đường thẳng mới là chuyện khác thường. Bởi trên hành trình của mình, các con sông sẽ phải gặp nhiều và đa dạng trở ngại, có cái vượt qua được, có cái không. Nên con sông chỉ có thể đi vòng để tránh các chướng ngại. Mục đích cuối cùng là hòa vào biển lớn”.

Ông thiền sư đột nhiên trầm mặc hơn: 
“Cuộc sống của chúng ta cũng như vậy. Khó khăn, trắc trở trong cuộc sống là chuyện bình thường. Không bi quan, tuyệt vọng, không thở dài, buồn phiền hay bỏ cuộc mới là thái độ sống đúng đắn. Như dòng sông kia không khuất phục trước gian nan, thử thách, luôn kiên trì tiến về phía trước, tiến về biển khơi bao la”.
Không có con đường dễ dàng trong mọi hành trình, gian nan và thử thách chính là thước đo ý nghĩa của điểm đến, chỉ cần kiên trì vượt qua, chúng ta sẽ đến được nơi cần phải đến.

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Sylvester Stallone ngày xa xôi đến thành công của tài tử Hollywood


Sylvester Stallone – một trong những ngôi sao điện ảnh Mỹ nổi tiếng và thành công bậc nhất từ trước đến giờ. Nhưng hãy nghe kể về những ngày xa xôi ấy, khi Stallone chỉ là 1 diễn viên vô danh, vật lộn với những vai diễn nhỏ và thường xuyên bị từ chối trong các buổi thử vai. Cuộc sống của ông có lúc ở đỉnh điểm của sự cùng cực khi bị trục xuất khỏi nhà thuê vì không có tiền, phải lang thang trên đường phố. Khi không còn 1 xu dính túi để mua đồ ăn, vất vưởng 3 ngày liền tại trạm xe buýt, ông đã phải nén nỗi đau để bán đi chú chó của mình – người bạn đồng hành mà ông vô cùng yêu quý chỉ bởi không còn gì cho nó ăn. Ông bán cho 1 người lạ gần 1 quán rượu với giá chỉ $25. Ông kể rằng khi ông trao người bạn đó vào tay người lạ, ông đã bước đi và nước mắt dàn dụa.  


Sylvester Stallone lúc còn trai trẻ
Hai tuần sau đó,Stallone vô tình xem được trận đấm bốc giữa 2 võ sĩ Mohammed Ali và Chuck Wepner, trận đấu này là tác nhân thay đổi cuộc đời ông từ đó. Kịch tích của trận đấu đã truyền cảm hứng cho Stallone viết nên kịch bản phim sau này vô cùng nổi tiếng, ROCKY. Ông hoàn thành kịch bản sau 20 giờ liên tục viết, dòng chữ tuôn trào đầy cảm xúc. Ông đem chào bán ROCKY và nhận được phản hồi từ 1 nhà làm phim đồng ý với mức giá $125.000 cho kịch bản 20 giờ viết đó. Nhưng Stallone kèm 1 yêu cầu khi bán: ông sẽ đóng vai chính trong bộ phim đó !! Vâng, không ai khác, mà là chính ông – một diễn viên nhỏ vô danh bấy giờ, sẽ là vai chính trong bộ phim do chính ông viết. Và tất nhiên, nhà làm phim hoàn toàn không đồng ý, họ muốn 1 diễn viên thực thụ - một ngôi sao gạo cội bấy giờ chứ không phải “một gương mặt không tên tuổi với biểu cảm thiếu tự nhiên và giọng nói nực cười” – họ trả lời. (Những biến chứng mà mẹ ông gặp phải khi sinh hạ khiến cho phần trái cơ mặt của Stallone – bao gồm một phần môi, cằm và lưỡi – vĩnh viễn bị liệt. Đó là lý do tại sao khán giả thường thấy gương mặt ông có vẻ thiếu tự nhiên khi diễn và có cách nói với chiếc môi trễ xuống đặc trưng).
Nhà làm phim nhượng bộ, họ đồng ý cho ông thủ vai chính với mức giá trả cho kịch bản phim giảm xuống còn $35.000. Những ngày tháng sau đó làm nên huyền thoại.
Và stallone nhận lại kịch bản, ra về. Một vài tuần sau, nhà làm phim gọi lại cho ông, họ nâng mức giá lên $250.000 – ông lại một lần nữa từ chối con số khổng lồ đó. Họ tiếp tục nâng giá lên $350.000. Ông TIẾP TỤC từ chối. Họ muốn kịch bản của ông, còn ông lại chỉ muốn mình là vai chính trong phim. Ông từ chối tiền khi tiền ở thời điểm đó là thứ ông thiếu, là nguyên nhân cho những bi kịch liên tiếp bấy giờ của ông. Tất cả nhờ 1 niềm tin cho mơ ước !  
Cuối cùng, nhà làm phim nhượng bộ, họ đồng ý cho ông thủ vai chính với mức giá trả cho kịch bản phim giảm xuống còn $35.000. Những ngày tháng sau đó làm nên huyền thoại !
Bản thân ông lao vào tập luyện không ngừng nghỉ trong khoảng nửa năm để có vóc dáng như một võ sĩ quyền Anh thực thụ. Đôi chân mỏi rã rời do tập chạy những đốt ngón tay sưng vù do tập đấm... tất cả những đau đớn đó đều được Stallone chấp nhận hy sinh, VÌ MỘT ROCKY.  
Bộ phim sau đó trở thành hiện tượng phòng vé, thu về tới 225 triệu USD trên toàn cầu và trở thành bộ phim ăn khách nhất năm 1976. Không chỉ thành công rực rỡ về mặt thương mại, tác phẩm này còn được đề cử 10 giải Oscar và chiến thắng ba giải (bao gồm cả “Phim hay nhất”). Nhân vật Rocky trở thành một biểu tượng văn hóa, một tấm gương về sự vươn lên và sau này còn được dựng tượng tại thành phố Philadelphia. Sylvester Stallone trở thành người đầu tiên kể từ hai huyền thoại Charlie Chaplin và Orson Welles được đề cử Oscar cho “Nam diễn viên chính” lẫn “Biên kịch”.
Sylvester Stallone cùng chú chó của ông
Và bạn biết điều đầu tiên Stallone làm với $35.000 tiền kịch bản là gì không? Ông đã tìm cách mua lại chú chó mà ông đã bán đi ngày nào. Tình yêu với người bạn ông từng gắn bó đã khiến ông đứng bên quán rượu trong 3 ngày chỉ để chờ đợi gặp người ông đã bán chú chó ấy. Đến ngày thứ 3, ông thấy người đàn ông và con chó của mình. Ông giải thích mong chuộc lại chú chó của mình với giá $100, người kia từ chối, ông nâng mức giá lên $500, rồi $1000… cuối cùng bạn tin không? Ông đã phải dùng $15.000 để mua lại chú chó ông từng bán chỉ với $25. 
Và ngày nay, chúng ta biết đến 1 Stallone thành công, 1 huyền thoại phim hành động với quá khứ từng rơi vào bi kịch cùng cực. 
Bạn thân mến !
Nghèo khó, gian nan đúng là tệ. RẤT TỆ. Nhưng hãy nghĩ về ước mơ của mình. Bạn hẳn có 1 ước mơ chứ? Một ước mơ đẹp, và bạn vô cùng mong muốn biến ước mơ thành hiện thực? Nhưng đời chẳng bao giờ đẹp như mơ. Bạn vấp phải rất nhiều khó khăn, nhiều trở ngại để đạt được ước mơ của mình. Và dường như ông trời cứ ném những khó khăn đó tới bạn để ngăn cản bạn đi đến thực hiện ước mơ ? 
Cuộc đời lúc nào cũng vậy, luôn đầy khó khăn, đầy thử thách. VỚI BẤT KỲ AI, cuộc đời cũng ném đầy gian nan vào những lúc mình gặp sự cố. Nhưng bạn ơi, đừng để các cánh cửa đóng lại vô vọng trước mắt bạn, đừng để sự khinh mạt, thói lọc lừa và những gian nan đè nát ước mơ của bạn, dù bạn có gặp bi kịch đến mức phải lang thang trên đường phố như Stallone đã từng. 
Phải rồi, xã hội mà, con người mà, họ có thể đánh giá bạn qua diện mạo của bạn, qua những gì bạn có, nhưng đừng bao giờ để họ cướp đi ước mơ của bạn.
Hãy tiếp tục ước mơ, ĐỪNG BAO GIỜ đầu hàng số phận. Chính bạn, không ai khác, chính bạn mới là người quyết định cho cuộc đời mình chứ không phải suy nghĩ hay ánh nhìn ác ý từ người khác. 

Chỉ cần bạn còn sống, thành công chưa bao giờ rời xa !
Ngày nay chúng ta biết tới  Sylvester Gardenzio Stallone như một huyền thoại với vai trò là diễn viên, người viết kịch bản, đạo diễn, nhà sản xuất phim với từng đoạt và đề cử 24 giải thưởng, 25 đề cử trong đó có 2 giải Oscar.
Original:
This is one of the SADDEST stories ever told in Hollywood. His name is Sylvestar Stallone. One of the BIGGEST and Most famous American Movie superstars. Back in the day,Stallone was a struggling actor in every definition. At some point,he got so broke that he stole his wife's jewellery and sold it. Things got so bad that he even ended up homeless. Yes,he slept at the New York bus station for 3 days. Unable to pay rent or afford food. His lowest point came when he tried to sell his dog at the liquor store to any stranger. He didnt have money to feed the dog anymore. He sold it at $25 only. He says he walked away crying. 
Two weeks later,he saw a boxing match between Mohammed Ali and Chuck Wepner and that match gave him the inspiration to write the script for the famous movie,ROCKY. He wrote the script for 20 hours! He tried to sell it and got an offer for $125,000 for the script. But he had just ONE REQUEST. He wanted to STAR in the movie. He wanted to be the MAIN ACTOR. Rocky himself. But the studio said NO. They wanted a REAL STAR.
They said he "Looked funny and talked funny". He left with his script. Afew weeks later,the studio offered him $250,000 for the script. He refused. They even offered $350,000. He still refused. They wanted his movie. But NOT him. He said NO. He had to be
IN THAT MOVIE.
After a while,the studio agreed,gave him $35,000 for the script and let him star in it! The rest is history! The movie won Best Picture,Best Directing and Best Film Editing at the prestigious Oscar Awards. He was even nominated for BEST ACTOR! The Movie ROCKY was even inducted into the American National Film Registry as one of the greatest movies ever!
And do You know the first thing he bought with the $35,000? THE DOG HE SOLD. Yes,Stallone LOVED HIS DOG SO MUCH that he stood at the liquor store for 3 days waiting for the man he soldhis dog to. And on the 3rd day,he saw the man coming with the dog. Stallone explained why he sold the dog and begged for the dog back. The man refused. Stallone offered him $100. The man refused. He offered him $500. And the guy refused. Yes,he refused even $1000. And,Believe it or Not,Stallone had to pay $15,000 for the same,same dog he sold at $25 only! And he finally got his dog back!

And today,the same Stallone who slept in the streets and sold his dog JUST BECAUSE he couldnt even feed it anymore,is one of the GREATEST Movie Stars who ever walked the Earth! 
Being broke is BAD. Really BAD. Have You ever had a dream? A wonderful dream? But You are too broke to implement it? Too tiny to do it? Too small to accomplish it? Damn! I've been there too many times!
Life is tough. Opportunities will pass you by,just because you are a NOBODY. People will want your products but NOT YOU. Its a tough world. If you aint already famous,or rich or "connected",You will find it rough.
Doors will be shut on You. People will steal your glory and crash your hopes.You will push and push. And yet NOTHING WILL HAPPEN.
And then your hopes will be crashed.You will be broke. Damn broke. You will do odd jobs for survival. You will be unable to feed yourself. And Yes,you may end up sleeping in the streets.
It happens. Yes,it does.

BUT NEVER LET THEM CRUSH THAT DREAM. Whatever happens to You, Keep Dreaming. Even when they crush your hopes,Keep Dreaming. Even when they turn you away,Keep Dreaming. Even when they shut you down,Keep Dreaming.
NO ONE KNOWS WHAT YOU ARE CAPABLE OF EXCEPT YOURSELF! People will judge You by HOW you look. And by WHAT You have.
But please,Fight on! Fight for Your place in history. Fight for your glory. NEVER EVER GIVE UP!
Even if it means selling all your clothes and sleeping with the dogs,ITS OKAY! But AS LONG AS YOU ARE STILL ALIVE,Your STORY IS NOT OVER. TRUST ME.
Keep Up the Fight. Keep your dreams and hope alive. Go gerrit.

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2015

Người ta không rời bỏ công ty - Họ từ bỏ những người lãnh đạo

"Nhân chuyện cu em nửa đêm tâm sự chuyện nghỉ việc, anh có bài chia sẻ, điều gì cũng không thể đúng 100% nhưng em hãy hiểu em đã quyết định đúng, con đường của em phải do em chọn lựa. Ít ra...em không do dự.

Bài báo People Don't Leave Companies -- They Leave Leaders! của Greg Savagekhá nổi tiếng, được dịch sang nhiều thứ tiếng, may thay có tiếng việt, gửi em ! "

***********************
Tôi đã tuyển dụng hàng ngàn người trong những năm qua. Và mỗi khi nhận được đơn xin nghỉ việc, một phần trong tôi dường như đã chết (đồng ý, tôi nói dối. Tôi đã thậm chí nhảy múa ăn mừng trong một vài trường hợp nhưng đó là trong một bài viết khác).

Phần lớn, phản ứng tức thời của tôi rất bản năng là tôi tự hỏi: lý do thật sự khiến cho họ làm điều đó? Có chuyện gì xảy ra với họ? hay thậm chí: cô ấy phải ra đi vì tiền. Thật ngốc nghếch! Nhưng tôi đã khôn dần lên theo sự nhiều lên của năm tháng.

Đó là vì người Lãnh đạo !

Đó là vì người Lãnh đạo !

Phần lớn, mọi người không thay đổi công việc vì tiền. Họ cũng không xin nghỉ vì thích hay trong cơn nóng giận. Họ vào làm việc ở công ty của bạn bởi vì họ tin là họ thích hợp và ai cũng muốn quyết định đó đúng đắn. Đôi khi, tại một số thời điểm, có những điều khiến cho điều đó trở thành sai. Và nếu như bạn thực sự dành thời gian để “đào sâu” tìm hiểu lý do mà họ để lại – thực ra là bạn phải làm điều đó – thì bạn sẽ nhận ra rằng đó hoàn toàn không phải là “vì công ty” như họ đã nói. Đó không phải vì địa điểm làm việc, vì nhóm, vì hệ thống hay vì không khí làm việc. Đó là vì người lãnh đạo!


Chắc chắn những người ấy không nói như thế. Và bạn chẳng thể tìm thấy được một từ đề cập đến vấn đề quản lý ở đây.Nhưng khi họ nói về “tinh thần”, khi họ nói về “giao tiếp nghèo nàn”, khi họ bày tỏ sự thất vọng ở sự mập mờ, thiếu rõ ràng trong con đường thăng tiến, chính là họ đang đề cập đến những người lãnh đạo. Muốn rõ ràng hơn? Lãnh đạo là người có trách nhiệm trong việc gây dựng tinh thần – giao tiếp và con đường sự nghiệp của nhân viên. Có lẽ vì thế mà tôi đã rất bực mình với những nhân sự cấp cao và ngăn họ lại giữa chừng – khi họ bắt đầu dùng những từ như ngu ngốc, vô ơn và dối trá để nói về những người nghỉ việc.

“Công ty” chỉ là một thực thể pháp lý. “Kinh doanh” chỉ là một bộ sưu tập bàn làm việc và máy tính. Không ai nghỉ việc vì những thứ đó. Đó là quyết định, là động lực, là không khí làm việc, là sự hỗ trợ, đào tạo, tậm nhìn và sự chỉ đạo được xuất phát từ chính những người lãnh đạo mà họ đi theo.Vì thế, lần sau khi bạn nhận được đơn xin nghỉ việc của nhân viên, hãy cố gắng đừng phấn khích và cười nhạo những người ra đi vì: đã thêm một kẻ ngu ngốc không thuộc về nơi này. Hãy dùng ít phút để ngẫm nghĩ về lý do thực sự khiến họ ra đi.

Họ không từ bỏ những thứ họ không có được – cũng không phải từ bỏ công ty. Họ từ bỏ bạn!


Em ạ, ít ra em không phải do dự

Em ạ, ít ra em không phải do dự

********************
I have employed thousands of people over the years. And every time one resigned, a little part of me died. (Okay, I lie. I have actually danced a celebratory jig around my desk on the odd occasion, but that's another post!)

Mostly, my natural reaction has always been a human one I suppose. "What possible reason would they have to do that?" or, "What's wrong with them?" or even, "She must be leaving for money. The fool!"

But I grew wiser as the years rolled by.

Mostly, people don't change jobs solely for money. They almost never resign on a whim or in a fit of anger. They joined your company because they believed it right for them, and they actually want it to be right. Something, at some point, makes it wrong. And if you really take the time to dig into their real reasons for leaving -- and you should -- you will find that it's not "the company" they blame. It's not the location, or the team, or the database or the air-conditioning.




It's the leadership!

Sure, they may not use that word. Indeed, they may not mention management at all.

But when they talk about "morale," when they say, "communication is poor," when they express frustration at the lack of clarity for their career progression -- they are telling you that it's the leaders they are leaving. For it's obvious, isn't it? Leaders are responsible for morale, communication and career path.

So, for maybe 15 years I have been irritating the senior managers who report to me by stopping them mid-sentence when they start venting at the stupidity, lack of gratitude and disloyalty of the departing employee.

Looking into a mirror can be a shocking experience. Especially if you have not done it for a while.
A "company" is just a legal entity. A "business" is a collection of desks and computers. No one resigns because of that.
It's the decisions, the motivation, the atmosphere, the ethos, the support, the training, the vision, and the direction set by the leadership that they will follow.

Or not.

So, next time you get a resignation, resist the temptation to laugh it off as "another dumbo who doesn't get us."
Take a moment to reflect on what it actually is they are resigning from.
It's not the departing employee who doesn't "get it." It's not the company they are leaving.

It's you.

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

Frei Otto và tầm quan trọng của sự thử nghiệm trong Kiến trúc

White sunglasses

Trong các ghi chú về việc lựa chọn Frei Otto trở thành người chiến thắng của giải thưởng Pritzker 2015, ban giám khảo giải thưởng đã nhận xét ông là một Kiến trúc sư đã đưa công việc của mình vượt qua ranh giới của mọi chuẩn mực truyền thống, một kiến trúc sư và đồng thời là "nhà nghiên cứu, nhà phát minh, kỹ sư, nhà xây dựng giáo viên, người cộng tác, nhà môi trường học, [và] nhà khoa học nhân văn.

Bài viết được đăng trên các báo:
1. Báo xây dựng: http://www.baoxaydung.com.vn/news/vn/quy-hoach-kien-truc/frei-otto-va-tam-quan-trong-cua-su-thu-nghiem-trong-kien-truc.html
2. Kienviet.net: http://kienviet.net/2015/04/06/frei-otto-va-tam-quan-trong-cua-su-thu-nghiem-trong-kien-truc
3. Tạp chí Kiến trúc Việt Nam: http://kientrucvietnam.org.vn/frei-otto-va-tam-quan-trong-cua-su-thu-nghiem-trong-kien-truc/



Elevation view. Canyon project, progress! #freiotto (Copy)
Để tìm hiểu thêm về phương pháp tiếp cận đa ngành của Otto với kiến trúc cũng như nhấn mạnh vào con đường thử nghiệm kiến trúc của ông, chúng tôi đã quay trở lại với cuộc phỏng vấn được thực hiện bởi Juan María Songel vào năm 2004, bài phỏng vấn được công bố trong cuốn sách "Một cuộc mạn đàm với Frei Otto". Trong cuộc phỏng vấn, Otto thảo luận rất nhiều về chủ đề liên quan đến kiến trúc của thế kỷ 21, đặc biệt là tầm quan trọng của việc thử nghiệm và nghiên cứu, ông tuyên bố: "Nghiên cứu tạo ra sản phẩm phải dũng cảm".
Frei Otto
Frei Otto và một thử nghiêm
frei otto - Tumblr (Copy)
Otto bắt đầu cuộc phỏng vấn bằng cách chia sẻ những suy nghĩ của mình về lý tưởng rằng cần có những "phát hiện vô hạn để tới đích":
"Khả năng để xây dựng là giả đoán các kiến thức về hình thức kiến trúc, kết cấu mà cũng như sự phát triển của chúng. Xây dựng ở đây có nghĩa là nâng cao tiến trình, là tiến hành điều tra và thực thi nó. Sự phát triển các công trình đã bắt đầu từ hơn 10000 năm qua và đạt được trình độ cực kì xuất sắc, nhưng đồng thời không có cách nào có thể tạo thành một quy trình khép kín. Tuy vậy, hiện tại vẫn còn vô số khả năng mở, những khám phá vô tận cho chúng ta thực hiện."
Frei otto. Creatively organic. (Copy)
Tuy nhiên, Otto cho rằng đang có một sự thiếu vắng mang tính chất liên ngành trong nghề nghiệp:
"Ngày nay, không phải Kiến trúc sư hay Kỹ sư thực hiện những nghiên cứu mang tính đột phá. Đơn giản vì chúng ta thiếu vắng sự tham gia của họ ở một trong hai lĩnh vực - khoa học nhân văn và khoa học tự nhiên.
frei-otto_film-de-savon.jpg (800×381) (Copy)
Otto hợp tác rộng rãi với các Kỹ sư, và ông được biết đến với sự chú trọng vào công nghệ, nhiều năm trước khi bắt đầu của kỷ nguyên công nghệ cao.
Frei Otto đã có mối quan hệ hợp tác chặt chẽ và hiệu quả với các kỹ sư hàng đầu như: Fred Severud, Ove Arup, Ted Happold, Eduardo Torroja, Heinz Isler and Félix Candela, và giữa những người khác. Đó là thông qua tình bằng hữu mà anh đã đến gặp Walter Gropius trên một chuyến đi đến Mỹ vào năm 1950:
freiOtto7 (Copy)
"Tôi vẫn tiếp tục giữ mối quan hệ với một trong số họ cho tới khi họ qua đời, đặc biệt là Walter Gropius và Mies van der Rohe -Mối quan hệ rất quan trọng và tốt đẹp với tôi".
Gropius đã coi Otto là người kế nhiệm thực sự phương pháp thực nghiệm của phong trào Bauhaus bởi Otto "không bắt đầu từ bất kỳ phương pháp tiếp cận chính thức, mà tìm kiếm các hình thức kiến trúc tương lai thông qua những thí nghiệm." Thông qua bản phác thảo hệ thống của ông,  Otto tìm cách tổ chức khả năng vô hạn của hình thức, mà ông gọi là "phương pháp có hệ thống của sáng chế."
frei-otto-optimized-path-system (Copy)
Nhưng điều quan trọng thật sự không xuất phát từ những phương pháp đó, mà phần lớn từ sự quan sát tình cờ hay ngẫu nhiên được thực hiện trong quá trình thí nghiệm, một số phát hiện đã được lên kế hoạch trong một kiểu mẫu hoàn toàn mang tính hệ thống, " ông giải thích.
Mannheim Multihalle (1973) Mannheim, Germany. Frei Otto. (Copy)
Ngày này, tính thực dụng được đặt lên hàng đầu kèm theo sự cần thiết phải thực hiện các thí nghiệm và thử nghiệm vật lý với các mô hình luôn đặt vào câu hỏi với khả năng sử dụng máy tính như một công cụ để tối ưu hóa và tìm kiếm những hình thức mới. Nhưng làm cách nào để máy tính thực sự hữu dụng ?
"Những chiếc máy tính chỉ có thể tính toán những gì đã được khái niệm bên trong nó; bạn chỉ có thể tìm thấy những gì con người đã cho vào những chiếc máy tính. Tuy nhiên, bạn có thể tìm thấy những thứ bạn chưa từng thấy với các thử nghiệm tự do".
Munich Olympic Stadium Behnisch Frei Otto 1972 (Copy)
Tuy nhiên, Otto cũng không phản đối hoàn toàn việc sử dụng máy tính trong các thiết kế của mình:
"Tôi phải nói thêm rằng kể từ năm 1965 tất cả các công trình của tôi đã được tính toán bằng máy tính. Điều này là lẽ tự nhiên và không cần phải đặt câu hỏi bởi ngày nay nó thực sự phổ biến."
Olympiapark - Frei Otto, Behnisch & Partner - Munich, Germany (Copy)
Những bài học rút ra từ cuộc trò chuyện của Otto và Songel cho thấy quan điểm tiếp cận với kiến trúc của Otto, cái nhìn đa ngành của ông trong lĩnh vực này và trong những thách thức ở phía trước. Sự tin tưởng của Otto vào tầm quan trọng của phương pháp thực nghiệm và giá trị của nó như một chìa khóa cho các thế hệ tương lai là một phần liên đới của cuộc trò chuyện. Đi trước thời đại mình nhiều thập kỷ, Otto hiểu được mối song cực con người và kỹ nghệ rất lâu trước khi thời đại công nghệ cao bùng nổ.
"Người ta có thể nghĩ về tất cả mọi thứ, người ta có thể tính toán mọi thứ bằng cách sử dụng máy tính."
 [Hình ảnh (c) Pinterest / User u2toyou 浅田]

KTS Thái Vũ Mạnh Linh - Biên dịch từ Archdaily 
(Theo TCKT số tháng 5/2015)